NHA TRANG MÙA THU

NHA TRANG MÙA THU
MẮT BIỂN MÙA THU

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2012

CÂU CHUYỆN CỦA KẺ MANG NỖI NHỤC TRUYỀN ĐỜI - TRUYỆN (TRÍCH ĐĂNG) (Tiếp theo)


.....(Tiếp theo kỳ trước)       
          Thằng Tĩnh vốn là cái kết quả có phần hối hận của bố nó sau cái vụ đánh vợ làm trụy đi cái thai đầu năm nào. Cái sự cố trời đánh ấy của thằng Đán làm cho ông Kính, bố sau đó bệnh mất mấy tháng trời. Mặt mũi hóp xuống, lúc nào cũng thấy ôm ngực vuốt lên vuốt xuống như muốn nuốt trôi cục máu "thất đức" mà thằng con mất dạy gây nên cho cái sinh linh bé nhỏ mới nhú mầm phải oan ức không có ngày thành hình hài cho dòng họ gia tộc này. Dễ đến nửa năm, thằng Đán mới mò về vái lạy ông già tha tội, và sang bên ông bà nhạc đón con Xoan về dưỡng thuốc. Suốt mấy tháng trời tự hành hạ bằng công việc đập đá hùng hục, về nhà vào một buổi chiều nhập nhoạng tối. Đôi tay đầy chai,  sần sẹo. Khuôn mặt dãi dầu nắng gió trông như quắt lại, má hõm sâu với vết sẹo khủng khiếp trông dị dạng hẳn. Đôi mắt tối sẫm, miệng mím chặt lí nhí xin bố tha lỗi, hứa sẽ đối xử với vợ con tử tế, đúng phận. Từ nay, thi thoảng sẽ về thăm nhà, bằng lòng với công việc vất vả đã chọn, mong có được một công việc khả dĩ với chút lương đủ ăn, khỏi cái tiếng ăn bám váy vợ và mâm cơm của bà mẹ hàng ngày. Dù rất giận thằng con khùng dại, ông Kính cũng lại không nói không rằng, chỉ thắp thêm nén nhang trên bàn thờ có ý xin lỗi tổ tiên vì đã không dạy dỗ nó được như mong muốn. Nửa năm sau, vợ thằng Đán mang bầu lại. Chuyện đẻ đái của vợ thằng Đán xuôi chèo mát mái. Ông Kính có đứa cháu đích tôn, thái độ đối với thằng con nhờ thế bớt đi phần nào chút ghẻ lạnh. Ông không về nhà thưa thớt như trước, mà có vẻ siêng năng đi về hơn. Thằng cháu có vẻ làm cho ông nó vui lên đôi chút. 
       Công việc tại mỏ đá làm cho thằng Đán đàn ông hơn so với những ngày tháng vật vờ bên chiếc máy may của vợ. Ngày lại ngày, chỉ một búa một choòng cùng đám công nhân khai thác đá, gã cố gắng mãi cũng thành quen với chỉ tiêu mỗi ngày công nửa khối đá hộc mà xí nghiệp khoán cho. Đêm xuống, hết một ngày làm việc hùng hục, gã lăn ra ngủ mê mệt như mọi người. Lán trại công nhân khai thác đá cũng đơn sơ. Hai hàng sạp tre chạy dài theo vách lán làm giường, chỉ có phân biệt người nằm bằng từng chiếc chiếu giăng màn cá nhân do xí nghiệp cấp phát. Đầu chiếu mỗi người sang thì hòm sắt, xoàng thì hòm gỗ tạp, không hòm xiểng thì ba lô, tay đẫy…chứa đồ dùng cá nhân tối thiểu. Quần áo bảo hộ mỗi năm hai bộ, kèm theo là chiếc mũ cứng và đôi găng tay dày cộp. Hồi mới làm, thằng Đán còn cất giữ áo quần tính bán bớt lấy tiền, sau rồi nắng rát, mưa lạnh quá cũng đem ra mặc tất. Bộ quần áo nào cũng mồ hôi đóng muối trắng xóa, dày cộp. Bụi đá vụn thành bột ngày ngày ngấm theo mồ hôi bết trên da xám ngoét. Tay chân hồi đầu còn tướp da, chằng chịt vết cắt xước rướm máu, lâu dần thành sẹo thành chai trông gã cũng lam lũ như mọi người. Lương tháng bốn mươi hai đồng, gạo ăn hai mốt cân, khéo lắm cũng chỉ dư được gần chục bạc tiêu vặt. Gã cũng không tiêu pha mấy, chỉ lo găm tiền giắt thắt lưng. Mà cái chốn thâm sơn cùng cốc của mỏ đá này có chợ búa gì đâu mà mua sắm. Từ xí nghiệp tới chợ huyện còn xa gần gấp đôi đường về nhà gã. Vài ba tháng về thăm vợ con một bữa, gã cũng có đôi chục bạc giúi cho vợ thêm cặp tiêu pha. Bạn bè ở nơi làm việc cùng thằng Đán cũng không có quan hệ nhiều. Gã sống khép kín, lầm lì, im lặng. Trong đám công nhân cùng xí nghiệp, cũng có vài tay từng đi chiến trường. Song người thì giải ngũ do bệnh tật, người thì lạc đơn vị rồi không được thu dung để ghép với các phiên hiệu mới được thu gom tại các chiến trường nên cho giải ngũ về địa phương, có người tình nguyện chuyển ngành về làm công nhân khai thác đá. Số còn lại, đa phần không đủ điều kiện sức khỏe nhập ngũ, hoặc có bệnh kinh niên mãn tính hay thành phần lý lịch không thích hợp. Trong cái tập thể ấy, chẳng ai tò mò dò hỏi ai điều gì về cá nhân nên thằng Đán cũng không mấy bị quấy rầy, hỏi han. Gã yên tâm vì điều đó và ngày lại ngày vắt mồ hôi đổi lấy đồng lương ăn đấu làm khoán, chí ít cũng nuôi đủ cái thân gã.
       Đến khi thằng Tĩnh - đứa cháu đích tôn tròn ba tuổi, ông Kính lại một lần nữa lo "chạy" được cho gã chuyển việc đến một xí nghiệp gốm, thủy tinh của tỉnh đóng tại một huyện khác, cách nhà gần bốn chục cây số. Lần này, thằng Đán không còn phải vật vã lao động chân tay nữa, nó được ông lo cho một chân trong phòng hành chính của xí nghiệp, làm nhân viên lao động tiền lương. Ba tháng học nghề mới, cuộc đời thằng Đán có vẻ bước ngoặt vào một ngã rẽ khác. Lần đầu tiên kể từ khi cho thằng con đi thoát li lần đầu, ông Kính có một buổi ngồi với con. Ông truyền cho nó những mưu cao kế sâu của người từng trải việc chạy chọt các cửa mà ông đã ngậm răng làm cho nó. Không biết hai bố con nói với nhau những gì, vợ thằng Đán chỉ thoảng nghe được câu cuối: "Từ nay, phận nhà anh, anh lo. Tôi chỉ làm được đến thế thôi đấy. Năm nay anh cũng hơn ba chục tuổi đầu rồi, "tam thập nhi lập" các cụ ngày xưa từng dạy thế. Liều liệu mà tính, không ai sống thay cho nhà anh mãi được". Điều mà thằng Đán mãi sau này mới biết, là hồ sơ lý lịch của nó đã được ông Kính lo có người "sửa lỗi" cho cũng sạch sẽ hẳn. Thậm chí, đến khai sinh cũng sửa được, nó "trẻ thêm" được những… 4 tuổi.
........
(Còn tiếp) 
*
*       *