NHA TRANG MÙA THU

NHA TRANG MÙA THU
MẮT BIỂN MÙA THU

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

SẸO NHỤC (TRUYỆN VỪA) - BÌNH DƯƠNG

Truyện đăng lại, sau khi có sửa chữa và bổ sung...Tác giả giữ bản quyền!

(Kỳ 1)

       Trời mùa đông chuyển sang cuối chiều đã lâu lắm. Qua khe cửa lối ra hành lang, nền trời phía ngoài đang chuyển dần sang màu xám sậm. Ấy vậy mà trong căn phòng nhỏ này, mọi thứ cứ chết lặng. Không bóng người qua lại, không gian lờ nhờ không nhìn rõ mặt người. Mọi thứ trong cái không gian bé nhỏ này như bị đóng cứng cô đặc lại, mặc cho những tia nắng cuối cùng còn dây rớt của ráng chiều ngoài kia dần tắt hẳn. Trong cảnh tranh tối tranh sáng, phải căng mắt ra nhìn thật kỹ mới phân biệt được hai hình hài lờ mờ trong phòng. Một bóng gày nhẳng nửa đứng nửa như sắp sụm xuống bên góc cửa. Một khối thù lù nửa nằm nửa ngồi trên ghế sô pha bên chiếc bàn kê góc bên kia gian phòng. Nhô lên giữa khối bất động của hình người ngồi đó là mái tóc trắng xơ xác nằm gần lọt trong hai bàn tay úp mang tai. Để ý nghe thật kỹ mới thấy  từ đó phát ra tiếng rên ư ử đứt đoạn nửa như muốn ê a rủa xả, nửa như chỉ chực vỡ òa ra thành tiếng rú gào của kẻ sắp về chầu ông bà ông vải. Cái khối thu lu sụm xọ ấy là lão Đán chủ ngôi nhà này, còn hình nhân ốm o vẹo vọ dựa tường đứng chếch bên góc kia là thằng con cả ngoài ba mươi tuổi đầu chết tiệt của lão. Chỉ có hai cha con lão với nhau, chẳng ai nhìn ai, cũng chẳng có lời trao qua đổi lại gì; song giữa họ đang mang nặng chung một nỗi ám ảnh, xót đau, nuối hận, tủi hổ với chính mình. Tiếng động của kim giây chiếc đồng hồ chạy pin trên tường nghe xạch… xạch … chậm điểm từng tiếng. Thời gian vẫn chẳng vì vậy mà được hai hình nhân kia đếm xỉa đến, bởi hai cha con lão chỉ mải nghĩ về mình. Đúng là tuy chỉ nghĩ về mình thôi, nhưng họ đều biết có sợi dây vô hình nào đó vẫn buộc quàng vào thân phận họ. Tha lôi chúng ngược thời gian về trước, thời gian mà chỉ mỗi người trong họ biết với nhau như một món nợ đời chẳng biết khi nào gỡ trả được.

*
*     *

       ….Thuở nhỏ, thằng cu Đớn - ấy là cái tên cúng cơm của lão Đán- vốn đen đủi, bị ông bố ghét bỏ nhất trong đám trẻ con trong nhà. Ông Kính - bố thằng Đớn, không chỉ ghét nó bởi cái tính lươn lẹo, dối trá, lớn đầu mà còn bởi cái tật thậm xấu là "thó vặt" bất kể thứ gì từ của trong nhà đến của nhà người khác. Bố nó còn thậm ghét nó ở cái tội hèn. Chính ông từng chứng kiến nó chịu nhục chui qua gấu váy con mẹ bán bánh đúc ngoài chợ khi bị bà ta bắt quả tang thó của bà mấy hào lẻ giắt lưng. Sợ bị bà bán bánh túm gáy đưa về giao cho bố mẹ, rêu rao khắp xóm; thằng Đán vội vã van lạy xin tha và chấp nhận làm cái việc thối tha đó bên gốc đa mé chợ để chuộc lỗi. Bất chợt vừa về tới ngã rẽ, nhìn người đàn bà đứng chống nạnh xoạc chân bắt thằng ôn con lổm ngổm bò qua bò lại mấy vòng giữa hai chân, ông Kính đứng sững người lặng đi đến mụ mị. Thay vì đến xin với người đàn bà nanh nọc kia tha cho thằng bé con hư hỗng, ông lại lật đật tránh đi lối khác để mặc thây nó chịu cái sự nhục nhã cho biết thân biết phận. Chẳng bao giờ thằng cu Đớn biết được điều đó. Nhưng có dễ đến cả nửa năm sau đó, ông Kính không buồn nhìn vào cái mặt hèn của thằng con lâu quá một phút. Của đáng tội, dù ông từng nghĩ thầm trong bụng rằng nếu kể tội nó ra, nọc xuống đánh cho nó một trận đòn thừa sống thiếu chết cho xả nỗi bực bõ đi nữa thì cũng chẳng thể xóa được cái cảnh huống nhục nhã mà ông đã thực mục sở thị. Đâu chỉ có mình ông nhìn thấy cái cảnh nhơ nhuốc đó. Còn bao người trên xóm dưới làng, kẻ đi qua người đi lại bữa chợ góc làng hôm nào cũng biết. Thậm chí còn biết rõ thằng bé là con cái nhà ai. Kẻ có chút học hành chữ nghĩa như ông cứ nghĩ đến cái bản mặt đần ra của thằng con chết dẫm dưới gầm váy mụ đàn bà là cảm thấy như mặt mình có nhọ. Việc duy nhất mà ông ban cho nó là sửa tên nó thành thằng Đán. Sửa cái tên thằng con có vẻ là việc dễ làm nhất mà ông chọn để vơi được nỗi đau trong lòng. Biết vậy cũng là hèn đấy, nhưng biết làm sao đây! Cái tên cũ của thằng bé, dù chỉ là tên cúng cơm cũng cứ như quả tạ đeo trước trán ông vậy.
       Đang là một anh nhân viên quèn cho một cửa hàng sách báo, vật phẩm văn hóa trên phố huyện, cách nhà chỉ hơn chục cây số đường núi vậy nhưng thi thoảng cả tháng ông Kính mới tạt về nhà, có khi vài ba tháng một lần. Không phải ông bỏ bê vợ con gì, nhưng vài ba đồng lương còm thời gạo sổ, chút thực phẩm tất tật bằng tem phiếu kiểu “cơm tập thể, giường cá nhân” thì cái sự đi về thăm nom nhà cửa mỗi tuần bằng chiếc xe đạp "Thống nhất" phân phối cà tàng có vẻ là hơi vẽ sự. Vợ ông, yên phận thường dân làm xã viên hợp tác xã nông nghiệp ngày ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời gắng đổi lấy vài chục ngày công tương đương dăm thúng thóc đủ sống nuôi bản thân, việc ăn học của con cái và giữ yên cái  "hậu phương" cho ông chồng cán bộ đâu cũng dễ dàng gì. Hễ cứ ăn bớt được chút giờ công sản xuất hợp tác nào là mụ lại bươn bả với mảnh đất phần trăm bé hoẻn hòng thêm cặp chút thóc gạo "tư hữu" chăn đàn con lóc nhóc. Mà cũng thật lạ, ăn tiêu chả biết thế nào là đủ mà lũ trẻ cứ ngồng ngỗng tự lớn kiểu củ khoai cái tấm. Đứa nào học được cứ học, đứa nào khó quá cho đứt ngang luôn, ở nhà chăn trâu cắt cỏ cho hợp tác kiếm lấy chút công điểm. Ấy vậy cho nên, tuy là đứa lớn trong nhà mà thằng Đán lại được học hành lâu hơn mọi đứa khác. Nó chẳng phải nhường nhịn cái sự học cho đứa nào cả, chung quy chỉ vì nó học cũng làng nhàng, mỗi năm đủ lên được một lớp dù không giỏi giang xuất sắc gì.
....
(Mời xem tiếp kỳ sau)


Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

PHÚC PHẬN ĐÀN ÔNG (TRUYỆN – KỲ 32) BÌNH DƯƠNG


(Tiếp theo và hết)
Sau bốn tháng trời tất bật, lo toan cuối cùng ngôi nhà tình nghĩa "trong mơ" của xí nghiệp trao cho cũng hoàn thành.

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018

PHÚC PHẬN ĐÀN ÔNG (TRUYỆN – KỲ 31) BÌNH DƯƠNG


(Tiếp theo kỳ trước)
Trời tháng bảy nắng hanh vàng roi rói, mây trắng buông nhẹ từng đám từng đám hoa bông đây đó giữa trời xanh. Rừng cọ, đồi chè ngan ngát một màu lá xanh mướt mắt chung quanh. Nghĩa trang dành cho các mộ phần đã cải táng của xã xếp lớp lớp thẳng hàng. Đâu đó trên mặt nhiều ngôi mộ còn vấn vương khói hương các gia đình ra sửa mộ. Nhiều đĩa hoa trên mộ còn tươi nguyên, cánh vẫn đọng vài giọt sương lấp lóa dưới nắng. Không khí yên bình, mơ hoặc…

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

PHÚC PHẬN ĐÀN ÔNG (TRUYỆN – KỲ 30) BÌNH DƯƠNG

(Tiếp theo kỳ trước)
Bà Phúc chầm chậm kể lại cho các con nghe câu chuyện mình gặp được quý nhân bên đường giữa cơn mưa gió, giữa sự gằng giật sống chết sinh tử hơn ba mươi năm trước. Những vất vả, chật vật, những thiệt thòi phải chịu của người đàn ông không quê hương bản quán, không biết mẹ cha là ai gắn bó với mẹ con bà từ lúc thằng Được mới lọt khỏi lòng mẹ…

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2018

PHÚC PHẬN ĐÀN ÔNG (TRUYỆN – KỲ 29) BÌNH DƯƠNG


(Tiếp theo kỳ trước)
- Bà về rồi mình ơi!
Thằng Được réo toáng lên khi thấy bà Phúc đẩy chiếc xe lăn chở ông đi từ góc sân vào cửa nhà. Cô con dâu cũng quáng quàng vén màn bước ra, mặt mũi rạng rỡ: "Bà! Ông và chúng con ngày nào cũng trông ngóng bà…"

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2018

PHÚC PHẬN ĐÀN ÔNG (TRUYỆN – KỲ 28) BÌNH DƯƠNG

(Tiếp theo kỳ trước)
Để hai người phụ nữ đi phía trước, thằng đàn ông ngoại quốc lầm lũi đi sau vài bước. Bộ quần áo màu xanh chàm bạc mốc bẩn thỉu nhăn nhúm, thắt lưng vải to bản buộc ngang bụng giắt con dao rừng sắc lẹm mỏ quắm nhọn gớm ghiếc. Dáng đi lắc lư khuyềnh khoàng của gã không khác mấy kiểu dáng đám lái heo nhà quê đưa lợn nọc đi phối giống. Đầu đội chiếc mũ lá rộng vành chóp cao xơ sước, mép ngậm chiếc ống điếu dài cả gang tay hôi rình gã cứ im lặng đi phía sau.

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2018

PHÚC PHẬN ĐÀN ÔNG (TRUYỆN – KỲ 27) BÌNH DƯƠNG

(Tiếp theo kỳ trước)
Hai ngày leo trèo, luồn rừng lội suối. Qua một đêm, sáng ra bà Phúc thấy cùng đi với mình chỉ còn hai cô gái trẻ tầm tuổi ba mươi, ba hai. Người dẫn đường cũng vậy. Không còn người đàn ông lầm lũi ít nói hôm trước nữa mà thay ông ta là một người đàn bà béo tốt, mắt một mí miệng rộng vai ngang dáng không còn trẻ, cỡ ngoài năm mươi. Người này nói được tiếng Việt lơ lớ: "Các pà, các cô đang trên đất Vân nam rồi. Khôông… có đường quay lại đâu! Pỏ trốn là chết mất xác đấy…"

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2018

PHÚC PHẬN ĐÀN ÔNG (TRUYỆN – KỲ 26) BÌNH DƯƠNG


(Tiếp theo kỳ trước)
Choàng tỉnh, nghe cái giọng quen quen hối thúc xuống xe. Bà Phúc đưa mắt nhìn người đàn ông giọng khàn khàn vừa nói. Sao?! Hắn đó sao…hơn ba chục năm rồi mà cái dáng lòng khòng của hắn chẳng thay đổi bao nhiêu, chỉ có khuôn mặt là già cấc vô cảm. Đôi lông mày đen rậm như vết nhọ quệt ngang gốc mũi, giấu đôi mắt nhìn kỹ cứ đểu đểu. Đúng nó rồi, cái thằng dẻo mồm chết dẫm... Bà Phúc thấy như có cục đá đè ngang ngực, chỉ muốn thét lên. Cái thằng hồi nào chơi xong đã đời rồi vắt chân chạy mất dạng kia sao?!…

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2018

PHÚC PHẬN ĐÀN ÔNG (TRUYỆN – KỲ 25) BÌNH DƯƠNG


(Tiếp theo kỳ trước)
Cho đến một ngày, ông Toàn bất ngờ trúng cảm ngoài bờ giếng sau khi tắm lúc chiều tối. Từ lúc vào nhà ông chợt thấy người cứ mệt thỉu dần. Mồm miệng nhạt nhẽo, không muốn ăn uống gì. Bà Phúc đặt vội bát cháo nóng, xúc đâu được vài thìa vào miệng thì ông nôn ra hết, người đầm đìa mồ hôi mà cứ kêu rét từ trong ruột rét ra răng đánh vào nhau cầm cập. Xoa nóng người cho chồng rồi đỡ ông lên giường ngủ sớm, bà Phúc còn cẩn thận ủ cho ông bát cháo sợ đêm ông đói ăn cho đỡ mệt.

Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2018

PHÚC PHẬN ĐÀN ÔNG (TRUYỆN – KỲ 24) BÌNH DƯƠNG


(Tiếp theo kỳ trước)
Giữa nhịp rung lắc quăng lên quật xuống của chiếc xe mười hai chỗ ngồi xập xệ trên con đường biên mậu mở tạm, bà Phúc thiu thiu ngủ. Suốt đêm qua, khi vừa rời từ chuyến tàu nhanh Hà Nội – Lào Cai xuống, bà cùng với hai bà bạn chạy chợ Phúc Yên – Việt Trì theo người đàn bà dẫn đường đưa ra đầu ga để lên một chiếc xe Toyota cũ kỹ màu xám chì đợi sẵn.