NHA TRANG MÙA THU

NHA TRANG MÙA THU
MẮT BIỂN MÙA THU
Hiển thị các bài đăng có nhãn VỚI CỘNG ĐỒNG BLOGGER. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VỚI CỘNG ĐỒNG BLOGGER. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017

THANH ÂM HOÀI NIỆM

Cuộc sống cá nhân nào cũng có những điểm nhấn ký ức sâu sắc. Vui có, buồn có. Câu chuyện tôi nói đến dưới đây liên quan đến những cuộc gặp gỡ bè bạn. Mà không phải là chuyện thường thấy, đây là câu chuyện hiếm gặp.

Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

NĂM MƯƠI NĂM BẠN BÈ ĐỒNG MÔN

Năm mươi năm trước, cũng khung thời gian này, chúng tôi vừa kết thúc hành trình 10 năm học phổ thông giữa không gian đáng sợ của cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc Việt nam bằng không quân của nước Mỹ. Tuổi trẻ non nớt đang còn trong vòng tay gia đình khi ấy đứng trước rất nhiều thách thức; thách thức của thân phận cá nhân trước tương lai không biết trước, của nghề nghiệp lập thân trước bước dấn thân vào trường đời…Quá nhiều thử thách, quá nhiều điều không biết rõ, quá nhiều xáo trộn đầu đời! Chúng tôi đã kết thúc tuổi học trò phổ thông trong tâm thế như vậy, với nỗi lo hành trang cuộc sống như vậy…

Thứ Tư, 26 tháng 7, 2017

NHỮNG KỈ NIỆM, DI VẬT CỦA EM TÔI SAU 45 NĂM NẰM XUỐNG TRONG SÓNG NƯỚC SÔNG THẠCH HÃN

           Lại một dịp kỷ niệm ngày thương binh liệt sĩ 27 tháng Bảy. Lần này là lần kỷ niệm thứ 70, cho các cuộc chiến chống Pháp, chống Mỹ, cuộc chiến Trường Sa Hoàng Sa và cuộc chiến biên giới Trung Việt 1979 – 1983…Em trai tôi- Liệt sĩ chống Mỹ hy sinh tại chiến trường thành cổ Quảng Trị; cũng trải qua 45 lần giỗ.

Thứ Tư, 5 tháng 4, 2017

NHA TRANG “MÙA VUI” LẠI VỀ.

Tôi mạo muội đặt tiêu đề cho bài viết này phỏng theo ca khúc “Nha Trang mùa thu lại về” của nhạc sĩ Văn Ký, người đã viết cho mảnh đất này một ca khúc xứng đáng với danh xưng “Bài ca đi cùng năm tháng”, như một thương hiệu âm nhạc riêng cho vùng đất hiền hòa ngập tràn nắng gió biển xanh. Với tôi, lần vào Nha Trang này thật sự là mùa vui.

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017

TẢN BỘ ĐÊM HÀ NỘI XUÂN ĐINH DẬU 2017

Với mọi người dân Việt, cảnh đẹp Hà Nội luôn là điểm hút, nơi đến, nơi nhìn ngắm thưởng ngoạn. Thời nào cũng vậy, bất kể thời chiến hay thời bình, thời khó khăn vất vả hay thời nay - sôi động, thay đổi nhịp sống, nhịp mưu sinh; Hà Nội luôn đem đến cho khách vãng lai sự yên bình, an lành thân thuộc. Mỗi lần tiếp cận, là mỗi lần muốn ghi khắc mãi trong lòng mình niềm kiêu hãnh biết thêm được mỗi nét đẹp, mỗi khoảnh khắc khó quên của Hà Nội nghìn năm văn vật. Đã có qúa nhiều văn thơ, chữ nghĩa viết về Hà Nội. Không chỉ có vậy, Hà Nội còn là niềm cảm hứng của âm nhạc, hội họa, nhiếp ảnh…

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

THƠ VIẾT ĐẦU XUÂN ĐINH DẬU

Khu dân cư nơi tôi sinh sống, các cụ Người cao tuổi thường hưởng ứng “Ngày thơ Việt Nam”. Từ ngày thành lập CLB thơ Khu dân cư, cũng in được (in kiểu bình dân- “đánh máy vi tính rồi Foto thành sách”) một tập thơ 70 bài vào năm 2015. Năm nay, các cụ hưởng ứng “Ngày thơ Việt Nam” sớm trước mấy ngày với một buổi sinh hoạt nhỏ nhẹ, mỗi cụ đóng góp hai bài. Mục tiêu đặt ra là sang năm…in được một tập thơ nữa.

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2017

ĐÊM CUỐI NĂM

Chỉ hơn một ngày nữa, chính xác là hơn 27 tiếng đồng hồ nữa năm Bính Thân sẽ trôi qua. Đêm 29 tết, thả bộ trên vài đường phố chính ở khu vực trung tâm thành phố không khí Tết đã phảng phất trên đường. Những con phố nhỏ tấp nập người xe. Những gian hàng bán đồ Tết vẫn sáng đèn mong đón những người khách cuối năm. Người trẻ, năm nào chả vậy luôn chiếm số đông. Đi chơi, đi ăn đêm, đi ngắm phố phường…Quanh sảnh nhà Bưu điện tại quảng trường trung tâm, thanh thiếu niên tập trung theo dõi một cuộc thi nhảy Hiphop do thành đoàn tổ chức. Không khí tuy chưa thật háo hức đón thời khắc chuyển giao năm cũ năm mới, nhưng cũng tạo nên sự hối hả, chờ đợi.

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016

NỖI NHỚ CHÂN QUÊ

        Quê tôi vốn không phải ở Hải Dương. Quê nội tôi ở Làng Mọc Hạ Đình (nay thuộc quận Thanh Xuân, Hà Nội), quê ngoại ở Khả Lạc, xã Đồng Tân, huyện Ưng Hòa tỉnh Hà Đông xưa, nay cũng thuộc thành phố Hà Nội. Anh cả, và bà chị tôi được sinh ra ở làng Mọc. Một cuộc chuyển cư ngắn do công ăn việc làm của ông thân tôi vào năm 1947 đưa gia đình tôi về sống ở thị xã Hải Dương. Tôi và cô em gái được sinh ra ở Hải Dương. Cuối năm 1952, cả nhà lại về lại Hà Nội. Chú em tôi sinh vào năm 1954 tại đó (nay thì em nó không còn nữa, chú ấy hy sinh tại thành cổ Quảng Trị năm 1972…). 

       

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

VỀ THĂM QUÊ NGOẠI.

Dễ đến hơn bốn chục năm, tôi mới có dịp về quê ngoại. Quang cảnh làng quê xưa nay đã khác nhiều lắm. Thân mẫu tôi sinh ra ở làng quê nghèo thôn Khả Lạc, xã Đồng Tân, huyện Ứng Hòa (tỉnh Hà Đông cũ) nay thuộc thành phố Hà Nội. Cha mẹ mất sớm, ba anh chị em người mất vì bệnh, người làm dâu thiên hạ, người ly hương…

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2016

NHỮNG KHUÔN HÌNH CÒN LẠI

             Bất chợt lần giở lại những sưu tập âm thanh, hình ảnh lưu trữ tôi xem lại đĩa hình "Tiếng hát mãi xanh"- Sản phẩm chương trình văn nghệ cùng tên do Ban văn nghệ Đài Phát thanh truyền hình (PTTH) tỉnh Hải Dương xây dựng và phát sóng tháng 4/2012.

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

TRỞ LẠI CAO BẰNG

           Gọi là sự "trở lại", nhưng với tôi độ dài giữa hai lần có mặt này ở Cao Bằng có tới…ngót 50 năm! Khi tôi có mặt ở đó lần đầu, tôi mới tròn 18 tuổi vừa bước vào cuộc hành trình trưởng thành bắt đầu từ sự học hành bậc đại học.  Và sự học hành ấy cũng ngổn ngang sự kiện.

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2016

NHỮNG ĐỐM SÁNG TRONG ĐÊM.

         Từ những năm cuối thập niên 60 của thế kỷ trước, Tôi được đào tạo và rồi bươn chải những gần… 40 năm với một lĩnh vực nghề nghiệp rất đỗi bình thường trong xã hội - nghề thư viện. Trong các tác phẩm văn chương, hình ảnh thường thấy của người làm nghề này là những bóng hồng lướt nhẹ giữa những giá sách cao, dài đầy ngồn ngộn. Bóng cô thủ thư nhỏ bé, ẩn mình và…đôi khi mang chút sắc mơ màng. 

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016

XUÂN VỀ - TỪ CẢM NHẬN HOA ĐÀ LẠT

           Một mùa xuân mới lại đến. Sắc xuân đang chực chờ trước cửa mỗi nhà, tiếp nhận cảm xúc của mỗi cá nhân trước thềm năm mới. Thay vì đón năm mới bằng cách kiểm đếm năm cũ đang qua, tôi lại hướng đến mùa xuân mới bằng một cảm nhận hoa - cảm nhận về hoa Đà Lạt. Nói đúng hơn là cảm xúc về phong cách sắp đặt hoa của người Đà Lạt qua chuyến đi Tây Nguyên vài tháng trước. Một cảm nhận bất chợt đón xuân về.

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

NẮNG GIÓ BAN MÊ VÀ SẮC HƯƠNG NGÀN HOA ĐÀ LẠT.

             Ngót một tuần lễ cho hai điểm đi và đến không phải là con số ấn tượng gì. Nhưng nếu bạn đặt chân lên hai địa danh Ban Mê Thuột và Đà Lạt thì với con số ít ỏi ấy ấn tượng lớn nhất là tiếc nuối. Tiếc nuối vì chuyến đi quá ngắn, quá vội, quá "cưỡi ngựa xem hoa"…Dù vậy, những ấn tượng thu được thì quá… ngợp.

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

THU CẢM

Thu về, cái nắng cái gió gợi biết bao cảm xúc. “Thu quyến rũ”, chẳng phải đã khiến Đoàn Chuẩn – Từ Linh say đến bật lên tiếng nhạc lòng. Đời người, bao nhiêu tuổi trải bấy nhiêu thu; không lẽ dửng dưng khi mỗi độ thu về. Tâm trạng ấy có ở đủ hạng người. Từ người nông phu đến kẻ sĩ, nhà thơ. Chả vậy, người nghệ sĩ thường hiến cho mùa thu trĩu nặng gánh thơ nhạc. Tôi không có được cái may mắn nghệ sĩ ấy, song tuổi tác mấy lúc gặp sắc thu sang cũng xúc động tận đáy lòng. Xin có mấy dòng tự sự, âu cũng là cảm xúc cá nhân.

THU CƯỜI.
Thu mang nắng rải vàng cánh bướm
Mưa rong chơi ươm nụ hồng tươi
Hồng đỏ mặt, na cười mở mắt
Đêm xanh trăng nhặt nụ cười ai
Mai sớm trải lòng nên tiếng hát
Lung liêng bát ngát cánh diều thu.


9/2015

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2015

NGHĨA TRANG NÀO ÔM GIỮ THÂN XÁC EM TÔI?!

           Lại một mùa tri ân anh hùng liệt sĩ nữa. Mùa thứ 68. Vậy mà em trai tôi, liệt sĩ Nguyễn Huy Lai cũng đã vĩnh viễn ra đi 43  năm rồi. Chú nó hy sinh tại mặt trận Quảng Trị, trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị tháng 7 năm 1972.

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2015

CÂY CẦU VÀ ẤN TƯỢNG TUỔI THƠ

            Tuổi thơ ấu, khái niệm "xa" và "to lớn" thường không cần sự tách bạch. Cái gì quá to, quá đồ sộ cũng được hình dung tương đương nhau như độ…dài quá, xa qúa. Cây cột điện cũng là "to", là "dài". Cây cầu cũng vậy, đã "to" là…dài. Chả thế, nói đến sự to và dài thường đám trẻ con thời chúng tôi thường thách nhau: "Đố chúng mày lên cầu Phú Lương đấy!?". Vâng, dân thị xã Hải Dương chúng tôi thời đó từ bé chí nhớn không ai không biết đến cái địa danh và cây cầu to vật này. Có điều, hiểu tường tận về nó thì lại là việc khác.

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

HOÀI NIỆM TRƯỜNG XƯA.

          Tuổi già, tuổi của những nỗi u hoài, khi nhớ về thời thơ ấu giỏi lắm cũng chỉ nhớ được những dấu vết ngô nghê. Mà cũng không phải ở bất kỳ giai đoạn nào… Thời vô thức ấu trĩ ấy, nếu có nhớ được cũng chỉ có thể nhớ về những bước chân đầu tiên theo chúng bạn tới trường. Cấp Một chỉ là thời của những phát hiện mới mẻ ngoài gia đình. Cấp Hai chính là cấp để lại nhiều dấu ấn nhất vì biết thế nào là tình bạn. Cấp Ba là cấp ngấp nghé sự trưởng thành, bắt đầu e ấp những nhớ nhung trai gái…Cho nên, nếu nói về thời học phổ thông, những suy nghĩ, xét đoán được gợi ra một cách mạch lạc chính là những năm cấp Hai. Những vết khắc đầu đời về chúng bạn, về sự khai tâm phải nằm ở giai đoạn này. Lại cũng nói thêm rằng, giai đoạn ấy chúng tôi đang được sống hoàn toàn trong khung cảnh thanh bình, những năm 1954 - 1964.

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

TỰ KỂ MÌNH NGHE!!!

       Hôm nay (27 tháng Tư) là ngày tôi chào đời cách nay 66 năm, sau cơn đau giằng giật của đấng sinh thành. Sinh linh bé nhỏ ấy nhỏ lắm, cả tã lót mới cân được …"cân hai". Khi Mẹ tôi còn sống, bà thường kể lại cho con, cho cháu câu chuyện này. "Giờ mà sinh nở thế này, chắc nhà Anh không sống được quá vài giờ!!!". Và cái thằng tôi sống được khi đó cũng là mệnh giời.

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015

NGHE HÁT GIỮA SÂN TRƯỜNG, ĐONG ĐẦY NỖI NHỚ TUỔI XANH.


       Hội trường Trần Phú Tp.Hải Dương một ngày đầu tháng tư- nơi gặp gỡ tuổi thơ, tình bạn bè cùng học, tình thầy trò thiêng liêng. Trong rất nhiều cảm xúc nỗi nhớ trường xưa bạn cũ tiếng hát về một "Thời hoa đỏ" vang lên.