NHA TRANG MÙA THU

NHA TRANG MÙA THU
MẮT BIỂN MÙA THU

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

HÀNH HƯƠNG VỀ NƠI YÊN NGHỈ CỦA ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP TRÊN ĐẤT THIÊNG QUẢNG BÌNH.

           Hơn một năm đã qua, kể từ ngày Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người Anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam qua đời. Sự kiện khiến mỗi người dân Việt Nam cảm thấy nỗi mất mát quá lớn không chỉ với gia đình người thân của Đại tướng mà còn cả với mỗi người dân trên mảnh đất hình chữ S thân thương này. Tôi vẫn cứ day dứt mãi khi không thể có được một lần đứng trước cửa ngôi nhà số 30 Hoàng Diệu nổi tiếng với hương nến trong tay bái biệt Người. Hoặc nuối tiếc khi không được có cơ hội đứng lẫn trong hàng người kéo dài bất tận tiễn đưa Người trên hè phố những con đường Hà Nội nơi những chiếc linh xa đưa Người lên đường về nơi an nghỉ cuối cùng...
         Nay thì tôi đã yên vợi lòng mình khi may mắn được tham gia chuyến đi cùng với Câu lạc bộ Hán Nôm Hải Dương hành hương về nơi yên nằm vĩnh hằng của con người vĩ đại ấy: Vũng Chùa và Nhà ở của Người nơi quê Mẹ Quảng Bình.
          Giữa bảng lảng sương chiều đầu đông đất thiêng Vũng Chùa (Quảng Trạch, Quảng Bình), chúng tôi đã cùng nhau thắp nén tâm nhang, nghiêng mình trước anh linh của Người. Hơn một triệu con người từ khắp mọi nơi trên đất nước chúng ta đã đặt chân đến nơi này viếng mộ Đại tướng. Con người Văn - Võ kiêm toàn ấy chắc sẽ dịu dàng nở nụ cười hiền hậu với mỗi dáng hình con dân đang đứng lặng trước nấm mộ đơn sơ. Vũng Chùa, mỗi con gió như thấm đẫm hương thơm nhang nến, mỗi tia nắng như ve vuốt nhẹ nhàng lên mỗi cánh hoa, vòng hoa dâng cúng. Nơi này, rồi mãi mãi sẽ là địa danh không chỉ tự hào riêng với từng người dân quê hương Người mà còn là mảnh đất địa linh trong tâm hồn mỗi người dân đất Việt.
            Di chuyển về thăm quê hương Người vào một sáng vương nắng thu se se lạnh, chúng tôi về thăm căn nhà gỗ 3 gian tại làng An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ thủy, Quảng Bình - ngôi nhà tuổi thơ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Bàn thờ đó, những nén hương hầu như cháy đỏ mỗi giờ và nụ cười thân thiện của Ông Võ Đại Hàm (cháu gọi Đại tướng bằng chú, đồng thời là người trong nom ngôi nhà tưởng niệm) nhắc nhớ về tuổi thơ và những dấu chân đâu đó còn để lại bên thềm, ngoài ngõ... của Người. Xúc động, tiếc thương và lòng biết ơn dâng trào. Chúng tôi chắc sẽ còn ghi nhớ rất lâu về chuyến hành hương này.    

























Đăng nhận xét